Dr. Kitchen corner

Tuesday, May 5, 2026
Advertisement Banner
  • Home
  • Sốc Phản Vệ
  • Dị Ứng Thuốc
  • Lâm Sàng Kỳ Thú
  • ICU Truyền Kỳ
  • Cuộc Sống Thường Nhật
  • Yahoo Blog
  • Tự Truyện
    • Xóm Trọ Truyền Kỳ
    • Chuyện Trường Y
  • Châm Biếm Trào Phúng
    • Bác Sĩ Hồi Sức
    • Chuyện Thường Ngày Ở Khoa Cấp Cứu
    • Truyền Kỳ Ở Vương Quốc Kiến
  • Photographer
No Result
View All Result
  • Home
  • Sốc Phản Vệ
  • Dị Ứng Thuốc
  • Lâm Sàng Kỳ Thú
  • ICU Truyền Kỳ
  • Cuộc Sống Thường Nhật
  • Yahoo Blog
  • Tự Truyện
    • Xóm Trọ Truyền Kỳ
    • Chuyện Trường Y
  • Châm Biếm Trào Phúng
    • Bác Sĩ Hồi Sức
    • Chuyện Thường Ngày Ở Khoa Cấp Cứu
    • Truyền Kỳ Ở Vương Quốc Kiến
  • Photographer
No Result
View All Result

DrKitchen.vn

No Result
View All Result
Home Tự Truyện

Hạnh Phúc Là … Được Tắm Nước Nóng

by Dr Kitchen
13/05/2021
0
Hạnh Phúc Là … Được Tắm Nước Nóng
0
SHARES
265
VIEWS

Hạnh Phúc Là … Được Tắm Nước Nóng

Bài Đăng Trên Trang Facebook Cá Nhân Ngày 12.8.2019
 
Hạnh Phúc Là … Được tắm nước nóng !!!
 
Ngày bé, sức khoẻ yếu, hay ốm vặt, nên mỗi đợt đông về rét mướt, phải rình ngày trời hửng nắng, và vào giữa trưa mẹ mới đun cho một nồi nước để tắm (!!!)
 
Phải đợt rét đậm kéo dài, có khi cả tuần mới được tắm một bữa, những ngày còn lại chỉ dám lau qua người bằng khăn mặt ấm
 
Với mẹ, sức khoẻ là quan trọng nhất, mẹ hay bảo “đừng chết vì sạch”
 
Hồi đấy ở nhà mái ngói, sinh hoạt ở một gian, bếp lại ở một nơi, giếng nước thì xa hơn, nhà tắm với công trình phụ thì tận tít cuối vườn, mùa hè được cái thoáng đãng, gió thổi lồng lộng rất thích, mà mưa rét thì càng “lồng lộng” hơn, đi vệ sinh cũng là cả một vấn đề ấy chứ
 
Có lẽ nhà toàn con trai, nên ở bẩn cũng chẳng ảnh hưởng mấy, rồi dần cũng quen …
 
Năm 2000 khởi công xây nhà mới : ban đầu mẹ chỉ mơ ước một căn nhà cấp 4, có đổ mái bê tông để mưa khỏi bị dột, có lát sàn gạch hoa thay cho nền nhà nện đất cũ, để thằng em (hồi đấy mới ba tuổi) tha hồ lăn lê bò toài dưới nền nhà mà không lo chân tay lấm lem (…) căn nhà bắt đầu xong móng, rồi tầng 1 rồi đổ trần, rồi mẹ lại vay mượn, cố lên tầng nữa, đến lúc làm công trình phụ thì đã không cố được nữa rồi, chú Tuyến là chú thứ hai (sau bố) đợt đấy mới ở Sài Gòn về, còn chưa sang Nga tít mít như bây giờ, mới tự bỏ tiền túi ra lắp thêm cái bình nóng lạnh to tướng, chú bảo : “anh chị không phải suy nghĩ, em lắp để thỉnh thoảng về em còn tắm (!!!)”
 
Đến nay đã gần hai chục năm, chắc số lần chú tắm ở nhà mình chưa được trên đầu ngón tay !!!
 
Lần đầu tiên nhìn thấy cái bình nóng lạnh, thật hoành tráng làm sao, gớm nó được bảo vệ rất kỹ : có đến mấy cái công tơ điện kết nối riêng, rồi công tắc nữa, muốn bật phải làm một loạt động tác theo thứ tự, phải bật trước 30p sau đó tắt đi thì mới được tắm (vì sợ rò điện nếu bật liên tục), từ đấy mùa đông không còn phải lau người bằng khăn mặt ấm nữa, cuộc sống cũng thoải mái hơn …
 
Những năm học cấp 3, mình cao lớn hẳn, mặt nổi đầy những mụn, tuy ăn uống rất khoẻ, nhưng chẳng béo lên được, nom dáng người vẫn chỉ dong dỏng cao nhưng kỳ thực lại rất trâu bò : sáng nào cũng dậy sớm chạy bộ rồi về dội nước lạnh, hè cũng như đông đều tăm tắp không nghỉ ngày nào, nhớ mùa đông năm lớp 12, đợt sau tết âm lịch, trời rét cắt thịt, cũng là giai đoạn ôn thi Đại Học nước rút căng thẳng, ngày nào mình cũng dậy từ 3h sáng, ngồi đọc sách một lúc, rồi chạy bộ mấy vòng quanh thành phố, về dội từng xô nước lạnh từ đầu đến chân mà bố mẹ lo sốt vó, chỉ sợ bị cảm thì nghỉ thi …
 
Ngẫm lại đúng là thời kỳ hoàng kim – Về mọi mặt đấy nhỉ !!!
 
Lên Hà Nội nhập học, thời gian đầu ở trọ, vẫn duy trì nếp sinh hoạt cũ, rất đều đặn tập thể dục buổi sáng rồi tắm nước bể trong khu trọ
 
Mùa đông 2007, mùa đông lạnh nhất trong 40 năm đổ lại, ngay giữa thủ đô Hà Nội, hàng tốp người phải lôi thùng phi, xếp gạch thành chồng để đốt lửa sưởi ấm khắp các con phố, nhìn cảnh như trong mấy phim Nga hay chỉ gặp ở những nước hàn đới có tuyết phủ (!!!) thế mà mình vẫn tắm nước lạnh mỗi sáng ào ào – vẫn còn khoẻ lắm
 
Đó cũng là mùa đông cuối cùng còn rèn luyện như thế
 
Rồi học hành bết bát, thi lại lên xuống, rồi bệnh tật, rồi biến cố, rồi chuyển chỗ trọ liên tục, xã hội vùi dập không thương tiếc : đã có lúc tưởng rằng sẽ gục ngã, sẽ không thể gắng gượng được nữa…
 
Thế rồi mọi chuyện cũng dần qua
 
Có lẽ năng lực của mình chính là khả năng thích nghi với cuộc sống rất nhanh – mặc dù thời gian đầu có đôi chút khó khăn, những tháng ngày di chuyển liên tục từ chỗ trọ này qua chỗ trọ khác, có chỗ may mắn có công trình phụ khép kín, có bình nóng lạnh, nhưng thường mấy chỗ tốt lại chẳng ở được lâu, mình thường mò mẫm ở những con ngõ sâu hoắm tối tăm ẩm thấp, hoặc ven kênh nước thối chảy quanh co qua mấy con phố gần trường, vì giá thuê rất rẻ, những chỗ đấy lại chẳng có nước nóng, hôm nào bẩn lắm mới đun mấy siêu nước to để rửa qua cái người : thành ra lại lười tắm, sau này mình nghĩ ra trò cuốn dây điện trần vào móc quần áo, ném vào giữa chậu nước, thế là một lúc đun được cả chậu tha hồ tắm – tuy nhiên cách này hơi tốn tiền điện tí (!!!)
 
Rồi mẹ dồn tất cả các khoản tiết kiệm, mua cho căn tập thể cũ 25m2 ở gần trường Y, Khu Kim Liên : thế là kết thúc những tháng ngày lang bạt – nhưng đầy hoài niệm, từ đấy lại ổn định, lại tiếp tục chú tâm vào học hành
 
Căn tập thể cũ, tất nhiên là có lắp bình nóng lạnh, loại giống như ở nhà – nhưng nhỏ hơn, đến bây giờ vẫn chạy tốt
Mình đã ở trong căn tập thể nhỏ ấy, ngót nghét 10 năm …
 
Những tưởng mình sẽ ra trường, xin việc, rồi tiếp tục sống trong căn phòng nhỏ ấy, mọi thứ sẽ cứ êm đẹp mãi
(***)
 
Rồi mình từ bỏ tất cả, vào Sài Gòn lập nghiệp
 
Sài Gòn : Tức là mọi thứ lại bắt đầu lại từ đầu, mình lại lang thang khắp các dãy trọ, lại cô đơn, lại bơ vơ, và lại tắm nước lạnh …
 
Thời gian đầu ở Sài Gòn khá ổn, mình vẫn quen với khí hậu ở miền Bắc, nên kể cả những ngày Sài Gòn mưa tầm tã, mọi người ai cũng thấy không khí chớm lạnh, mình vẫn kêu nóng và dội nước lạnh như thường !!!
 
Bẵng đi một thời gian, khi cơ thể bắt đầu quen với thổ nhưỡng ở phương Nam, thì mình thấy lạnh thực sự : Nhưng không còn lựa chọn khác, mình vẫn phải cố tắm nước lạnh …
 
Mình còn nhớ như in những ngày đầu trọ ở quận 4, mình thường dậy thật sớm vào mỗi buổi sáng, phải dậy thật sớm đơn giản là để chiếm nhà vệ sinh do cả nhà trọ chỉ có 2 nhà vệ sinh thôi, Sài Gòn buổi sáng sớm thì tiết trời như đầu thu vậy, nắng chưa lên và không khí thì se lạnh, mỗi lần bước vào nhà tắm thì cảm giác như một cuộc chiến : Này nhé sau khi lột hết đồ trên người ra, mình sẽ lấy nước lạnh vã vã lên mặt nhằm làm quen với nhiệt độ của nước : Nhưng mặt và toàn thân là hai chuyện rất khác nhau !!! Trước đó mình sẽ mở sẵn vòi Sen để tia nước phụt ra khắp nơi, mình nghĩ nước từ vòi Sen phun từ vị trí cao xuống sẽ khiến bọt nước liti bắn khắp nơi trong phòng tắm, và sẽ giúp trạng thái cơ thể đang nude của mình làm quen dần với nhiệt độ của nước, và tia nước từ vòi Sen cũng giúp ion hoá không khí nữa, nên khi tắm vòi cơ thể sẽ thư thái hơn là vậy (chứ không thô tục như dội Gáo bên thành giếng ở quê !!!)
Lý thuyết là như thế, nhưng sự thực mỗi khi nhảy từ bên ngoài vào đống tia nước đang phụt từ cái vòi sen đấy, mình phải lấy hết sự dũng cảm bình sinh có trong người !!! Quả thật là lạnh buốt, lạnh đến tận óc – cũng phải thôi, nước lạnh dội từ trên đầu xuống mà : Thường thì mình sẽ hét lên một tiếng để lấy thêm dũng khí ngay lúc nhảy vào, và để chống lại cánh lạnh buốt đột ngột mình sẽ cắn chặt răng, cố gắng gồng cứng các cơ, mong đỡ được phần nào cảm giác lạnh – nhưng cảm giác thì vẫn là cảm giác, sự thật là các đầu dây thần kinh nó cảm nhận độ thốn, chứ gồng cứng cơ bắp chẳng ăn thua gì …
 
Sau này thay vì nghiến răng ngiến lợi mình thường thả lỏng cơ thể lững thững bước vào giữa dòng nước, miệng lẩm bẩm “Lạnh quá, lạnh quá” đôi khi là “Khổ quá, khổ quá…” than chán rồi lạnh quá không chịu được lại chửi thể tứ tung rồi cố gắng vò đầu bứt tai thật nhanh … thì lại thấy đỡ lạnh hơn thật (!!!!)
 
Mặc dù đã tiết kiệm tối đa, nhưng chi phí thuê nhà ở Sài Gòn thật quá đắt đỏ, với đồng lương hợp đồng thử việc 2tr5/ tháng của mình khi đó quả thật không thể nào trang trải nổi, may thay quãnh thời gian này gặp được mấy ông mấy bác là họ hàng ở quê nội đang làm chuyển phát ở ga Sài Gòn : thế là mình bắt đầu những tháng ngày ăn nhờ ở đợ để tiết kiệm chi phí !!!!
 
Cuộc sống ở Ga thời gian đầu khá dễ chịu, mình bản tính sởi lởi, hoà đồng, lại dễ thích nghi nên làm quen rất nhanh : Nhưng dần dần việc kinh doanh buôn bán ở Ga mở rộng, thợ thuyền kéo đến ngày càng đông, chỗ mình ở thực ra cũng là một kho hàng trong khuôn viên Ga, nên thành ra đội thợ lại ăn cùng mâm, ngủ cùng chiếu và cũng ở cùng chỗ với mình luôn (!!!)
 
Về sau do tính chất công việc vừa đi làm vừa đi học ở Chợ rẫy, nên mình hay đi sớm về khuya, kho hàng lại cần có chìa khoá tổng mới mở được kho, nên thời gian sau mình lại tiếp tục vất vưởng ở bên ngoài, thỉnh thoảng mới về lại kho, thăm ông bà họ và anh em bạn bè bên đó
 
Ở Ga cũng không có nước nóng, cũng đông anh em thợ, nên buổi sáng mình vẫn tiếp tục gào thét hoặc lầm bầm than vãn chửi thề khi tắm như vậy …
 
Anh chị người Hà Nội lôi mình về ở cùng, ban đầu thấy khá bất ngờ khi nhận được lời đề nghị của anh chị, tuy rằng ngại nhưng mình có thể cảm nhận được rõ ràng tình cảm quý mến của anh chị dành cho mình, nhưng cũng chính vì tình cảm quý mến đáng trân trọng đó, mà mình từ chối …
 
Nhưng rồi quãng thời gian đói rách ập đến, chẳng còn cách nào khác, mình bèn chuyển về ở cùng hai anh chị !!!
 
Nhà anh chị 4 tầng rất rộng rãi, mình được “cấp” cho nguyên 1 phòng riêng : muốn làm gì thì làm
 
Và tất nhiên, phòng tắm có máy nước nóng (!!!)
 
Khỏi phải nói mình thích lắm : mình có thể tắm vào bất cứ lúc nào, cũng không phả nghiên răng nghiến lợi hay cố gồng cơ bắp mỗi khi tắm nữa, việc tắm giờ đây đơn giản là thư giãn thế thôi (…)
 
Tắm thư giãn là một chuyện, nhưng mình cũng ý thức được là bản thân đang ở nhờ, ở nhờ nhà người quen; lại là những người quý mến mình – nên mình rất ý tứ trong từng hành động cử chỉ :
 
Đó là thể hiện sự tôn trọng …
 
Tắm thì sướng thật đấy, nhưng nhà tắm khá nhỏ, nên mỗi lần tắm xong mình lại cẩn thận dùng vòi xịt cuốn trôi đi từng miếng bọt xà phòng đang bám trên gương; trên tường; hay trên bệ xí (!!!)
 
Rồi quần áo dơ cũng thế, mỗi lần tắm xong lại cẩn thận gói gém gọn gàng lại, không dám để linh tinh, mình thường cho vào đáy ba lô, rồi mang đến bệnh viện, ném vào 1 cái túi to rồi đợi khi đầy sẽ đem đi giặt khô ở tiệm giặt là gần bệnh viện !!! Vì phải mang đi mang lại mấy đồ dờ nên việc để nước bắn vào quần áo thay ra lúc tắm là rất khó xử lý, mình lại phải kiếm túi bóng bọc lại rồi đem đi phơi vắt vẻo khắp nơi, nhiều lần phải bật quạt cả đêm không phải cho mình mát, mà treo trước quạt đống quần áo vừa thay ra nhưng lỡ làm rơi xuống sàn nhà tắm cho khô …Mình cũng không dám dùng dầu gội sữa tắm của anh chị, nên mỗi lần tắm là mình lại đem đồ riêng vào, tắm xong lại vác mấy chai dầu gội sữa tắm ra lau khô rồi cất gọn vào một góc
 
Nhà tắm cũng phải giữ cho sạch sẽ, nhiều lần mình phải nhặt từng cọng râu đã cạo vì lỡ làm nó vương vãi trên bệ kính (!!!)
 
Rồi công việc của mình bận rộn hơn, trực chiến liên tục, khiến mình phả tạm rời xa căn nhà của anh chị rồi tá túc luôn trong bệnh viện, ở trong bệnh viện thoải mái hơn, tiện cho công việc hơn, nhưng đồng nghĩa lại nghiến răng nghiến lợi nhảy vào dòng nước phụt ra từ vòi sen mỗi buổi sáng …
 
Rồi mình có được một căn phòng riêng, điều đầu tiên mình chú ý đến khi vào nhà là xem nhà tắm, có sẵn một cái máy nước nóng từ thời người ở trước đây để lại, tuy nó đã cũ nhưng vẫn còn hoạt động tốt !!
 
Sẽ chẳng ai hiểu được cảm giác khi tắm nước nóng của mình đâu, không còn phải nghiến răng hay gồng người lên vận công lực nữa, cũng không cần phải vò đầu thật nhanh rồi kêu khổ nữa, cũng không cần phải lau sạch gương trong nhà tắm mỗi khi tắm xong chỉ vì nó dính đầy hơi nước nữa, cũng không phải đeo cặp mắt kính mờ tịt trong nhà tắm để dội bọt xà bông vương vãi nữa, cũng không phải lo bộ quần áo mới thay ra sẽ bị nước bắn vào ướt rồi lo bị ẩm bị mùi nếu nhét ba lô mà không đem đi giặt kịp nữa …
 
Vậy đấy, chỉ có trải qua rất nhiều khó khăn thử thách, con người ta mới có thể chiêm nghiệm và thấu hiểu được thế nào là hạnh phúc thật sự
 
“Hạnh phúc” hoá ra là từ những điều nhỏ nhặt nhất
 
Chính là … được tắm nước nóng !!!
 
Từ giờ, mỗi khi tắm xong mình sẽ vất quần áo lung tung, ném mỗi thứ một nơi, thậm chí ném luôn cái vòi sen lăn lóc trong xô nước mà chẳng thèm dựng lên …
 
#DrKitchen
#HạnhPhúcĐíchThực
#LàNhữngĐiềuNhỏNhặt
 
 

Năm 2020 mình shrae lại bài viết dưới dạng kỷ niệm, thật vui mừng vì vẫn nhận được sự đón nhận của bạn bè …

Previous Post

NOTE 1.7.2012 : Những Phút Giây Hạnh Phúc ...

Next Post

NOTE 23.8.2009 : Nhà Văn Vũ Bão Và Truyện Ngắn Mèo Hoang

Dr Kitchen

Dr Kitchen

Related Posts

BÀI HỌC

BÀI HỌC

18/11/2021
Nhà Giáo Dục Đại Tài

Nhà Giáo Dục Đại Tài

18/11/2021
Chia Nhỏ Công Việc

Chia Nhỏ Công Việc

19/10/2021
HIỂU LẦM

HIỂU LẦM

10/10/2021
Next Post
NOTE 23.8.2009 : Nhà Văn Vũ Bão Và Truyện Ngắn Mèo Hoang

NOTE 23.8.2009 : Nhà Văn Vũ Bão Và Truyện Ngắn Mèo Hoang

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

No Result
View All Result

Categories

  • Case Lâm Sàng Đáng Nhớ (6)
  • Case Lâm Sàng Update (1)
  • Châm Biếm Trào Phúng (17)
  • Chuyện Thời Sinh Viên (16)
  • Chuyện Thường Ngày Ở Khoa Hồi Sức (9)
  • Chuyện Trường Y (12)
  • Cuộc Sống Thường Nhật (8)
  • Dị Ứng Thuốc (1)
  • Điều Trị Bệnh Nhân SARS-CoV-2 (1)
  • Film (1)
  • ICU Truyền Kỳ (3)
  • Lâm Sàng Kỳ Thú (3)
  • MỤC ĐỒNG (1)
  • Ngộ Độc Thuốc tê Toàn Thân (1)
  • NHẬT KÝ COVID19 (1)
  • Những Case Lâm Sàng Đáng Nhớ (1)
  • NOTE (20)
  • Phù Mạch (1)
  • Pre-Wedding Film (1)
  • Quán Chiêu Văn (2)
  • Quan Điểm Sống (12)
  • Quan Điểm Sống (21)
  • Sốc Phản Vệ (2)
  • Tác Dụng Không Mong Muốn Của Thuốc (2)
  • Tâm Linh (3)
  • Thực Trạng Xã Hội (12)
  • Thuyên Tắc Phổi (1)
  • Truyền Kỳ Ở Vương Quốc Kiến (1)
  • Tự Truyện (40)
  • Văn Thơ Tùy Bút (5)
  • Xóm Trọ Truyền Kỳ (8)
  • Yahoo Blog (8)

Category

  • Case Lâm Sàng Đáng Nhớ (6)
  • Case Lâm Sàng Update (1)
  • Châm Biếm Trào Phúng (17)
  • Chuyện Thời Sinh Viên (16)
  • Chuyện Thường Ngày Ở Khoa Hồi Sức (9)
  • Chuyện Trường Y (12)
  • Cuộc Sống Thường Nhật (8)
  • Dị Ứng Thuốc (1)
  • Điều Trị Bệnh Nhân SARS-CoV-2 (1)
  • Film (1)
  • ICU Truyền Kỳ (3)
  • Lâm Sàng Kỳ Thú (3)
  • MỤC ĐỒNG (1)
  • Ngộ Độc Thuốc tê Toàn Thân (1)
  • NHẬT KÝ COVID19 (1)
  • Những Case Lâm Sàng Đáng Nhớ (1)
  • NOTE (20)
  • Phù Mạch (1)
  • Pre-Wedding Film (1)
  • Quán Chiêu Văn (2)
  • Quan Điểm Sống (12)
  • Quan Điểm Sống (21)
  • Sốc Phản Vệ (2)
  • Tác Dụng Không Mong Muốn Của Thuốc (2)
  • Tâm Linh (3)
  • Thực Trạng Xã Hội (12)
  • Thuyên Tắc Phổi (1)
  • Truyền Kỳ Ở Vương Quốc Kiến (1)
  • Tự Truyện (40)
  • Văn Thơ Tùy Bút (5)
  • Xóm Trọ Truyền Kỳ (8)
  • Yahoo Blog (8)

Tags

Chuyện Trường Y DrKitchen Đại Học Y

Recent Posts

  • Một Trường Hợp Rối Loạn Điện Giải Nặng Do Dùng Thuốc Hạ Áp COVERSYL Plus 18/11/2021
  • BÀI HỌC 18/11/2021
  • Nhà Giáo Dục Đại Tài 18/11/2021

© 2021 http://drkitchen.vn

No Result
View All Result
  • Home
  • Sốc Phản Vệ
  • Dị Ứng Thuốc
  • Lâm Sàng Kỳ Thú
  • ICU Truyền Kỳ
  • Cuộc Sống Thường Nhật
  • Yahoo Blog
  • Tự Truyện
    • Xóm Trọ Truyền Kỳ
    • Chuyện Trường Y
  • Châm Biếm Trào Phúng
    • Bác Sĩ Hồi Sức
    • Chuyện Thường Ngày Ở Khoa Cấp Cứu
    • Truyền Kỳ Ở Vương Quốc Kiến
  • Photographer

© 2021 http://drkitchen.vn

Login to your account below

Forgotten Password?

Fill the forms bellow to register

All fields are required. Log In

Retrieve your password

Please enter your username or email address to reset your password.

Log In