Lần Đầu Đi Hội Chẩn …
[Sáng Chủ Nhật] vừa nhận trực chưa được bao lâu, đang xử trí hơn chục bệnh nhân nặng còn lại từ đêm thứ 7 – nằm la liệt hỗn loạn – như một “mớ bòng bong” (…) Bất ngờ nhận được điện thoại của “sếp” Qua điện thoại “sếp” bảo:
– Bệnh Viện X đang có bệnh nhân rất nặng, yêu cầu bệnh viện mình trợ giúp (!!!) Chủ Nhật cuối tuần chỉ có em là có khả năng đi hội chẩn đúng chuyên khoa, nên anh điều xe cấp cứu đưa em đi “Hội Chẩn Ngoại Viện” gấp – công việc ở khoa cấp cứu sẽ có bác sĩ khác vào thay …
Mình khá ngạc nhiên tự nhủ bảo : Quái lạ [Bệnh Viện X] cũng là một bệnh viện lớn, không những thế còn là “Bệnh Viện Hạng Đặc Biệt” – xếp hạng chỉ sau tuyến trung ương – tức là “ngang tuyến” với bệnh viện mình đang làm việc – nhân lực cũng đông, bác sĩ bên đấy có khi còn mạnh hơn mình rất nhiều (!!!) Giờ bên bạn yêu cầu trợ giúp – chắc hẳn phải là gặp trường hợp khó khăn lắm chứ không phải thường (…)
Nghĩ vậy nên mình thu xếp bàn giao lại mấy ca bệnh nặng đang nằm ở khoa cấp cứu cho bác sĩ đàn em, dặn dò cẩn thận xong thì xe cấp cứu cũng vừa tới cửa, mình leo lên xe cấp cứu, trên xe cũng đã chuẩn bị sẵn đầy đủ máy thở di động, bình oxi, bơm tiêm điện, monitor theo dõi …vv đề phòng có bệnh nhân nặng thì sẽ nhận về theo xe ngay (…) Xe cấp cứu hú còi inh ỏi nặng nề trườn ra khỏi cổng, sau đó nhanh chóng lăn bánh trên đường, sáng chủ nhật đường phố vắng vẻ, mình đề nghị tài xế tắt còi hụ, mở kính chắn gió, từng cơn gió lùa vào trong khoang lái mát rượi khiến mình khoan khoái, làm hồi sức cả ngày ngồi trong gian phòng kín, máy móc cùng đèn điện thắp sáng liên tục 24/24 khiến mình muốn tận hưởng thêm những khoảng khắc hiếm hoi được “hoà cùng tự nhiên” như thế … Xe cấp cứu lao đi vun vút nhằm hướng [Bệnh Viện X] sẵn sàng trợ giúp các đồng nghiệp đang gặp khó khăn …
Đây cũng là lần đầu tiên mình đi [Hội Chẩn Liên Viện] – tức đi làm công tác chuyên môn ở một bệnh viện khác – không phải bệnh viện quen thuộc nơi mình vẫn làm việc – có lẽ vì thế nên trong lòng bỗng dậy lên một cảm giác hồi hộp khó tả, xen lẫn chút lo lắng bồn chồn …
Không biết những khó khăn hay thử thách gì – sẽ chờ đợi mình phía trước (!!!)
———***———
Quãng trưa, xe cấp cứu cuối cùng cũng đến được [Bệnh Viện X]
Cảm giác đầu tiên của mình là : Thật sự “choáng ngợp” (!!!) Vì quy mô của [Bệnh Viện X] thật lớn quá (!!!) Cơ sở vật chất hết sức khang trang sạch sẽ – riêng khoa hồi sức cấp cứu chiếm trọn vẹn cả tầng trệt của 1 toà nhà to tướng (!!!)
Mình chợt nhận ra xung quanh cũng đang có rất nhiều xe cấp cứu của các bệnh viện khác đang đỗ hoặc trực chờ trườn đến chầm chậm – dễ dàng nhận ra lô-gô quen thuộc của các bệnh viện lớn (!!!) Tức là ngoài bệnh viện ngang tuyến – là mình ra – [Bệnh Viện X] còn kêu gọi sự trợ giúp từ rất nhiều các bệnh viện khác nữa – trong đó có cả bệnh viện tuyến cao hơn …
-Có lẽ sự việc phải nghiêm trọng lắm (!!!) Có khi nào là “cấp cứu thảm hoạ” hay gì đó tương tự chăng – mình bất giác nghĩ vậy (…)
Tiếp đón mình là bác sĩ trực cột 2 của khoa Hồi Sức Cấp Cứu – Bệnh Viện bạn cũng tương tự như viện mình : Hai khoa Cấp Cứu và Hồi Sức ghép chung thành 1 khoa, 1 bác sĩ làm 2 công việc : Vừa tiếp đón, phân loại bệnh nhân cấp cứu, xử trí ban đầu những ca bệnh nặng (…vv) Vừa kiêm luôn điều trị hồi sức những bệnh nhân rất nặng : sốc, hôn mê, thở máy …vv
Biết bác sĩ cột 2 viện bạn còn rất trẻ, mới ra trường đi làm được hơn 1 năm, nhưng đã hết sức “cứng cáp” phong cách nhanh nhẹn – khiến mình nhớ đến các đàn em cột 2 trực cùng mình “ở nhà”
Bác sĩ cột 2 nhìn thấy mình thì mừng quýnh (!!!) Tay bắt mặt mừng bảo :
– May quá, anh đây rồi, em chờ anh mãi, hiện tại toàn bệnh viện bên em đang trong tình trạng thiếu nhân lực trầm trọng, không chỉ riêng khoa em mà tất cả các khoa lâm sàng trong bệnh viện đều đang quá tải bệnh nhân và không có đủ bác sĩ để xử lý (!!!) Em gửi yêu cầu trợ giúp tới khoa hồi sức cấp cứu của 3-4 bệnh viện thì anh là người tới đầu tiên …
Nói qua vài câu giới thiệu rồi mình và bác sĩ cột 2 nhanh chóng bắt tay vào công việc :
Cả khoa Cấp Cứu lẫn khoa Hồi Sức viện bạn đều đang đông nghịt bệnh nhân, bệnh nhân thở máy lên đến gần 30 ca, khoa cấp cứu thì đã kín toàn bộ các giường, bệnh nhân nằm trên cáng cũng đã “kín”
Mình yêu cầu xem các bệnh nhân nằm trong khoa Hồi Sức đang thở máy trước, vì đây là những bệnh nhân rấy nặng, có nguy cơ diễn biến xấu bất cứ lúc nào, sau khi điều chỉnh một số thông số về máy thở lẫn thuốc nội khoa hàng ngày tạm ổn, mình cùng bác sĩ cột 2 viện bạn quay ra khám và xử trí bệnh nhân cấp cứu :
Mình xem qua 1 vòng bèn ngạc nhiên hỏi :
-Cấp cứu toàn ca tăng huyết áp, sốt siêu vi, viêm dạ dày, cơn đau quặn thận, rối loạn tiền đình …vv hết sức đơn giản mà vì sao vẫn dồn ứ ở khoa em từ sáng đến giờ thế nhỉ (???!!!)
Bác sĩ cột 2 lúc này mới rụt rè bảo :
-Tại vì hôm nay chỉ có mỗi mình em trực thôi, em lại chưa có chứng chỉ hành nghề, nên không thể ký y lệnh được …
Mình ngạc nhiên :
-Ơ thế bác sĩ cột 1 trực chính của em đâu rồi – mà để em tự “bơi” thế này (???!!!₫
Bác sĩ cột 2 thực thà bảo :
-Dạ anh bác sĩ trực hôm nay mới bị gãy hai xương cẳng tay trái rồi, cũng đang nằm chấn thương viện em – chờ mổ luôn (!!!)
Mình lại càng ngạc nhiên hỏi dồn :
-Thế còn các bác sĩ chính khác trong khoa đâu hết cả rồi (???!!!) Anh đọc trang web viện em thấy quy mô khoa Hồi Sức Cấp Cứu vốn có rất nhiều bác sĩ, nhân lực rất mạnh cơ mà (???!!!)
Bác sĩ cột 2 giải thích :
-Các bác sĩ khác cũng bị chấn thương hết cả rồi … đều đang nằm ở khoa chấn thương chờ bó bột hoặc ngoại tổng hợp (…)
Nên hiện tại cả hai khoa Hồi Sức Cấp Cứu chỉ có mình em là còn “lành lặn”
Lúc này thấy mình đang nghệt mặt ra chưa hiểu, bác sĩ cột 2 mới ôn tồn giải thích :
-Chuyện là như thế này anh ạ : Sắp tết âm lịch đến nơi rồi mà bệnh viện em có chính sách “Chia Đều” Tiền Thưởng Tết (!!!) Ai cũng nhận được một số tiền như nhau cả, bất kể vị trí, công việc, thành tích, hay thái độ làm việc … vì thế ngay từ đầu năm các bác sĩ viện em cứ cách 3 tháng lại tự ngã/té chấn thương 1 lần để … được nghỉ làm (!!!)
Vì tiền đằng nào cũng “chia đều” nên ai làm càng ít thì người đó … càng lãi (!!!)
Không chỉ khoa Hồi Sức Cấp Cứu đâu, mà cả bệnh viện bác sĩ nào cũng thế – giờ chỉ còn Mỗi bác sĩ mới ra trường như bọn em đi làm thôi – nên mới phải mời “Hội Chẩn” các bệnh viện toàn thành phố là như vậy (!!!)
Gọi là “Hội Chẩn” nhưng thực chất là nhờ các anh đến ghi vào hồ sơ những công việc cơ bản cho đúng … thủ tục (…)
Mình nghe bác sĩ cột 2 kể chuyện xong thật sự sốc (!!!) Sau một hồi trấn tĩnh bèn hỏi :
-Thế trưởng khoa “sếp” của em đâu, sao lại để tình trạng này diễn ra thường xuyên như vậy (???!!!!)
Bác sĩ cột 2 lắc đầu ngán ngẩm bảo :
-Trưởng khoa nhận thưởng tết cũng chia đều + được thêm có … mấy trăm nghìn tiền quản lý : Mà vẫn vừa phải làm công tác chuyên môn, vừa trực, vừa họp hành quản lý suốt ngày suốt đêm nên bất mãn tự đập đầu vào tường tưởng nhẹ – để làm hồ sơ [Chấn Thương Sọ Não] sẽ được nghỉ đến hết tết âm lịch mà không phải trực (!!!) ai ngờ trưởng khoa dùng lực … hơi quá (!!!) Tụ máu dưới màng cứng phải chuyển CR mổ rồi (…)
Mình lúc này đã chán nản thật sự, hoa mắt chóng mặt vì quá “sốc” trước những gì xảy ra ở [Viện Bạn] mình cố giữ bình tĩnh thều thào gặng hỏi thêm 01 câu :
-Thế giờ bệnh viện em hiện tại có khoa phòng nào còn “lành lặn” mà đi làm đầy đủ (???!!!)
Bác sĩ cột 2 ngẫm nghĩ một chút rồi nói :
-Phòng Kế Hoạch Tổng Hợp với Văn Thư anh ạ, vì vốn dĩ hàng ngày bọn họ có làm quái gì đâu …
———***———
Hết Chuyện
Lần Đầu Đi Hội Chẩn Ngoại Viện
#DrKitchen







Mèn ơi làm anh mất công hồi hộp haha. Em cũng tưởng ca bệnh gì ghê lắm lúc mở bài kaka