Lời Tác Giả : Câu chuyện “MƠ” là câu chuyện hồi ức của tác giả về một cô bạn cũ học cùng nhau từ hồi lớp 9 Trung Học (!!!)
Câu chuyện kể về những điểm kỳ lạ – cũng là những cảm xúc đầu đời của tuổi 18 – khi tác giả lần đầu tìm về nhà cô bạn ở quê … ăn tiệc mừng đỗ đại học (!!!) Căn nhà mà tác giả mới lần đầu đặt chân đến nhưng đã có cảm giác quen thuộc … như đã có mặt ở đây từ lâu lắm rồi
Mãi sau này khoa học đã giải thích : Hiện tượng “Déjà vu”
Nhưng những gì đã trải qua vẫn là một kỷ niệm khó phai nhòa trong lòng tác giả, dù ngót nghét 10 năm đã trôi qua …
Bài đăng trên topic : Con Đường Tôi Đã Chọn 10:05AM Ngày 10/9/2010

MƠ
Dạo này mình hay mơ thế .
A à , đêm qua là giấc mơ về Thanh mà vô tình gọi tên rồi tỉnh giấc …
Bạn đã bao giờ có cảm giác đến một nơi nào đó lần đầu tiên nhưng lại rất đỗi thân quen chưa ?!!! cứ như là mình đã ở đó từ rất lâu rồi …
Thanh bạn học cùng cấp 2 . Cô ngàng chịu khó , có lẽ vì nhà xa , lên thị xã nhỏ học hành ,thường căng thẳng việc học quá mức … thích thằng bạn thân của mình ( thế mà không thích mình – đau thật !!! )
Lên cấp 3 hai đứa không học cùng nhau nữa , thỉnh thoảng trong hóa đơn chiếc điện thoại bàn mới có vài cuộc gọi về Yên Thế , rừng núi xa xôi lắm …
Lớp 11 .Trường chuyên tuy vất vả hơn , nhưng có nhiều bạn trong lớp ở huyện khác , xa xôi nhưng đông vui … Trang , Hoàng Anh lại học cùng Thanh hồi nhỏ ,hì , thế giới này nhỏ bé thật … Trang rủ mình về Yên Thế chơi một lần cho biết …
Được nghỉ ngót 4-5 ngày cho kì thi Quốc Gia , có lẽ chỉ có học sinh Chuyên mới có kì nghỉ đặc biệt này , lớp nào lớp đấy nô nức đi thăm quan khắp nơi , mình về Yên Thế …
Đường xa , ngủ tít …
Nhà Trang mở một quá bia trước ngã tư Cầu Gồ , nhà Hoàng Anh cũng cách đó một đoạn , 2 cái nhà to vật vã , có khi phải gấp đôi nhà mình trên thị xã …
HÓa ra chỉ có trường mình được nghỉ , Thanh vẫn phải học , trường của cô nàng ở ngay gần đó , quyết định chờ đến 11 rưỡi để được gặp bạn …
Hì , hồi đó còn chưa có di động phổ biến như bây giờ , chẳng có cách nào liên lạc được , chỉ có một cách là “chầu chực” chờ cô nàng tan lớp thôi …
Ngồi trong nhà bồn chồn , chẳng nghĩ là sẽ gặp được … nhưng cứ đi ra đi vào suốt .Hoàng Anh sốt ruột , mắng mấy câu …
Tan trường rồi , không nghe thấy Trống , nhưng thấy nhiều bóng áo trắng đổ ra đường … mắt cận , tập trung nhìn .Trang và Hoàng Anh cũng cận , nhưng nhẹ hơn …
Kia rồi … ( thật ra là Trang và Hoàng Anh nhìn thấy hộ )
Mình chạy ra , nhanh chóng , vui mừng , như đứa trẻ được quà , nắm lấy tay lái xe đạp – như sợ bạn đi mất ( thật ra lúc đó không dám nắm lấy đôi tay – ngại quá ) , 2 đứa đứng giữa đường , nắng …
Thanh , áo trắng cũ , quần vải , xe đạp cũ , mũ rộng vành ngắn , đôi dép , cái gì cũng cũ … Bụi bặm , Nhưng Nắng trưa chói chang , qua lăng kính thấy thứ gì cũng huyền ảo, tươi mới … Ôi , Nắng Xuân , không nóng bức …
Hỏi thăm rối rít, nói nhanh quá đến líu cả lưỡi …
2 năm trời không gặp , nhìn cô bạn kìa , không xinh như hồi còn học ở thị xã , chắc vất vả nhiều … Thấy trên trán đầy mụn cám chi chít , cái thì đỏ , cái thì thâm … Lúc đó sao thấy thương bạn vô cùng … ( cảm giác này đến bây giờ mỗi khi nhớ lại vẫn còn rất hay trong lòng … !!! )
Qua tết được hơn một tuần rồi , trong túi có tờ 10 000 mới , rút ra tặng Thanh , hì , đây nằm trong tiền học bổng 2 tháng đầu năm của tớ đấy , lì xì cậu … Tờ tiền này đến mấy năm sau Thanh vẫn giữ …
Cứ cầm lấy tay lái của bạn mãi , không chịu buông , đứng nắng mãi , mọi người đi trên đường cứ nhìn …
-Chiều tớ về rồi …
-Nhanh thế …
Thôi cũng phải để bạn về , trưa rồi … mình vào nhà Hoành Anh nấu cơm .Thịt con gà mãi không xong …
Buổi trưa Thanh cũng lại đảo qua ( sau này mới biết là nhà Thanh cách đó ko gần tẹo nào ) … ăn cơm ,mình thái lá chanh đến buồn cười , dài ngoằng , như người mình vậy … ừm , đã bao giờ phải thái lá chanh đâu .
…
Thật vui mừng khi cả 2 đều đỗ Đại Học ,sẽ lại có một chuyến lên Yên Thế lần nữa …
Chuyến đi lần 2 này vui hơn , đông bạn bè hơn …
Có rất nhiều câu chuyện xung quanh chuyến đi này .nào là chuyện lần đầu tiên mình đi xe tay côn , chuyện Liên đi một mình buổi tối làm ai cũng lo đứng tim … muốn kể lắm nhưng đành phải bỏ qua vậy .
Đến nhà Thanh , có bố mẹ , và rất nhiều bạn bè của bạn , nhìn ai cũng sáng sủa , thông minh …
Lần đầu tiên bước chân vào ngôi nhà này , bên ngoài tối , bên trong đèn tuýp đã già bóng … Nhà Thanh gian ngoài có một cái xưởng cơ khí , tiếp đến chỗ uống nước và bếp …
Đặt bước chân đầu tiên vào nhà bạn, nhìn ngắm xung quanh ,đã bắt đầu có một cảm giác kì lạ -là cảm giác quen thuộc – không , cảm giác này bắt đầu từ lúc xuống xe ở trước của nhà cơ … đến lúc bước vào bếp , cô nàng đang tất bật , ánh đèn đỏ vàng …một người con gái mặc bộ đồ ở nhà ( là bộ đồ ngủ có nhiều chấm hoa ) đứng quay lưng về phía mình , mái tóc bện sam , dài … Một cảm giác thân quen đến khó tin .Cứ như là mình đã ở đây , ngay chỗ này , nhìn những hình ảnh này rất nhiều lần rồi , rất lâu rồi … căn bếp này , chỗ rửa bát này , cái mâm này … và nhất là con người ,người đang đứng trước mặt mình kia , vẫn thường xuất hiện trong giấc mơ , nhiều lần lắm , trước đây …
Hì , thật là kì lạ , và sau này mình vẫn còn tiếp tục mơ thấy những hình ảnh đó
Chỉ có thể giải thích , có lẽ mình đã từng ở đó từ … kiếp trước (^
Sau này có kể cho Thanh nghe , cô nàng có vẻ sợ …
Học Viện Tài Chính – năm thứ nhất :
Mình đã đến đây rất nhiều , bắt xe buýt rồi đi bộ một quãng đường dài , chỉ để nhìn thấy bạn , gặp bạn , ăn với nhau một bữa cơm …
Lần nào cũng về nhà rất muộn … cô nàng tiễn mình ra hết con đường rẽ vào học viện …
Học Viện Tài Chính năm thứ 3
Đã hơn một năm rồi mình chưa trở lại nơi này , lần này đến gặp Ngân , còn một việc thú vị nữa là lấy thiệp cưới của chị Thảo – tâm trạng thích thú …
Ừm , đúng là vui thật , nhưng là khi ở chỗ Ngân thôi …
Trước đó còn khao khát muốn gặp lại người bạn xưa cũ … nhưng sao buồn quá !!!…
Mình đã chuẩn bị khá nhiều , một món quà cho sinh nhật muộn của bạn , một tấm thiệp – theo mình nghĩ là nó khá hay ho , vì mình đã vẽ thêm vài thứ lên đó mà … có lẽ mình đã kì vọng quá nhiều , cho nên khi kết quả không được như mong đợi đã khiến m suy sụp chăng …
Tệ hại nhất là khi Ngân – Thanh , 2 chị em nói chuyện với nhau , toàn nói chuyện học hành rồi chuyện ở trường m ở ký túc xa , gạt phắt mình ra ngoài , m chẳng biết chen vào đâu trong câu chuyện của 2 người … tủi thân một chút .Này Thanh , bạn có nhớ là đã lâu lắm rồi không gặp tớ không , gần 2 năm rồi đấy …
Câu chuyện của 2 cô nàng cứ nối tiếp nhau rồi trong một chỗ nối tiếp nói đến chuyện ở trong kí túc xá rồi ở trọ .Thanh phán xanh rờn một câu :
-Ở trọ làm gì , ở KTX cho rẻ , cái tiền đáng lẽ ra phải thuê trọ thì để mà ăn cho sướng !!!
2 người chẳng nghĩ gì đến tớ đang phải đi ở trọ cả , tớ đã từng tâm sự với cậu rất nhiều về năm thứ nhất tớ đã phải chuyển chỗ trọ cực koor thế nào ,hơn 10 chỗ trong một năm , ở lâu nhất được hơn một tháng , còn ít nhất chỉ được hơn 1 tuần …
Tớ đến đây nghĩ rằng sẽ được nhìn thấy khuôn mặt rạng rỡ của cậu khi được gặp bạn , như ngày xưa ấy , thế mà t thấy nó lạnh tanh , còn mái tóc thì đã được ép từ bao giờ …. nhìn chẳng giống Thanh bạn mình gì cả ( đấy là còn chưa kể đến cái áo trắng cổ trễ đấy ) Ừm , bên ngoài có thể thay đổi nhưng bên trong vẫn phải là Thanh bạn tớ chứ ??? chẳng thấy đâu …
Ừ thì cho 2 người nói chuyện với nhau , tớ đi về , lúc đấy t đã buồn bã lắm rồi …
Đi về , qua cái hồ giữa sân trường xưa cũ , nhớ ngày xưa lần đầu đến đây ngồi bên cái hồ này , cô nàng bảo mình vất vài đồng xu xuống ( vì cái hồ tên là “Tiền” $$$ mà ) .Cũng hay …
Sẵn trong ví có mấy đồng , định vất xuống thì cô nàng phán cho một câu “choáng” :
-Hâm à , vất xuống làm gì …
Ừ , cũng hâm thật , tự nhiên thấy mình sao mà ngu thế , chỉ muốn nhắc lại kỉ miệm một chút thôi mà , Thôi chẳng dám nói đến chuyện cành Hoa tím lấy từ sân trường Tài Chính mà mình vẫn ép trong quyển Hóa Sinh năm nào …không khéo lại bị bảo là “Điên, Thần Kinh” .Lúc này thì đã quá sức chịu đựng rồi , cậu đã trà đạp lên những kỉ niệm xưa cũ mà tớ trân trọng suốt thời gian qua …
Về .
HÀ NỘI
10:05AM Ngày 10/9/2010
Sau này nhân vật trong câu truyện có viết gửi cho mình 1 NOTE nhỏ trên facebook … tiếc là mình không lưu lại được
Mọi thứ nếu không trân trọng thì sẽ mất đi mãi mãi …







